Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay.

Thời tiết Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

Merry Christmas

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Ngọc Kim Tiến)

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn coi trọng và quan tâm như thế nào đến việc chăm sóc và giáo dục trẻ?
Rất quan tâm
Không quá coi trọng
Không quan tâm
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Images_41.jpg Images_11.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png Xuanhopmatmoi1.swf Banner_Tet_21.swf Violet37.swf Nhung_bh_n_bai_ca1.swf Bai_ca_ngvndan.swf 1pn4.swf Ruocden_thang8_beat8.swf Goi_trang_la_gi.swf 3ngonenll1.swf GIADINH1.jpg Moi_em_ve_tham_que_ngoai1.swf P1010395.jpg 833.swf 833.swf Ndtchua_ke1.swf Thiep83.swf

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Chào mừng bạn đến với website Bé Yêu.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Kỹ năng làm cha mẹ > Đời sống gia đình >

    Ngày Gia đình Việt Nam 28/6: Thật hạnh phúc khi ta có gia đình

    GiadinhNet - "Xuống đây chơi với mình.
    Hỡi con chim mất cha, mất mẹ".

    Bài thơ này đã được trao giải nhất trong cuộc thi thơ toàn Nhật Bản, dành cho thể thơ 2 câu. Hai câu thơ lay động tận đáy tâm hồn người đọc vì nỗi khao khát gia đình.

    Giọt nước mắt gia đình

    Ngay sau khi em Nguyễn Văn Đạt, học sinh lớp 10A9 Trường THPT Cổ Loa, bị bạn đánh chết trước cổng trường trong ngày bế giảng, một bạn đọc nhỏ tuổi đã cho tôi: "Đọc tin Nguyễn Văn Đạt bị đánh chết, in trên báo, cháu đã bật khóc. Cháu thương bạn ấy quá. Hình như bạn ấy mồ côi cha mẹ. Cháu cũng mồ côi cha mẹ. Ngày khai trường và ngày bế giảng bố mẹ thường cùng các con đến trường, chỉ cháu là không có ai đến cả. Con mồ côi thui thủi một mình, ngay cả trong lễ bế giảng. Và cũng chỉ con mồ côi mới bị đánh chết thương tâm như thế”.

    Mấy lời của bạn đọc nhỏ tuổi này đã buộc tôi phải đến xã Dục Tú, huyện Đông Anh, Hà Nội để tìm hiểu thêm về Đạt. Hóa ra Đạt không mồ côi mà còn cả hai bố mẹ. Nhưng bốn ngày trước, bố Đạt bị tai biến mạch máu não và phải vào viện cấp cứu. Còn mẹ Đạt thì mấy năm nay bị chứng tâm thần phân liệt, lúc nhớ, lúc quên, lúc khôn, lúc dại. Trong bệnh viện, bố Nguyễn Văn Đạt nói: "Nếu tôi không bị tai biến thì hôm đó con trai tôi không bị chết". Hai dòng nước mắt của bố Đạt lặng lẽ trào ra, ướt thẫm cả áo gối.

    Một lần đi ăn phở sáng, thấy phở ngon, tôi mua thêm một bát mang về nhà. Người đàn ông ngồi cùng bàn với tôi hỏi: "Bác mua về cho bác gái phải không?" Tôi gật đầu. Người đàn ông kia nói tiếp: "Bác là người hạnh phúc, còn có vợ để mang quà về là rất hạnh phúc. Tôi giờ có miếng ngon cũng chỉ ngồi nuốt một mình. Nhà tôi mất rồi! Có nhà, có con mà không có vợ nữa thì cũng không phải là gia đình. Vợ mất tôi thành đứa mồ côi”. Một giọt nước to trong vắt trào ra từ khoé mắt người đàn ông ấy.
     
     
    Cái tổ chim không có giữa bầu trời
     

    Thật hạnh phúc khi chúng ta có gia đình. Và thông minh nhất, khôn ngoan nhất là những người biết gìn giữ niềm hạnh phúc đó.

    Tôi mồ côi bố năm 3 tuổi. Mẹ tôi ở vậy, lam lũ nuôi tôi lớn khôn. Những buổi hoàng hôn ra đứng đầu làng ngóng mẹ, tôi thường bắt gặp những cánh chim chiều mải miết bay về tổ. Loài chim rất yêu bầu trời bao la nhưng nó cũng biết cái tổ của nó không có giữa bầu trời. Còn con người thì quá biết sự vô giá của tổ ấm gia đình. Nhà giáo dục học nổi tiếng người Mỹ - Tiến sĩ Dan Davenpor viết rằng: "Tình trạng gia đình ảnh hưởng đến sự thành công trong tương lai của con cái nhiều hơn bất cứ yếu tố nào khác, kể cả chủng tộc, thu nhập và học vấn của cha mẹ". Nhà khoa học này đã đi điều tra về tình trạng những đứa trẻ bị tan vỡ gia đình trong toàn nước Mỹ và cho chúng ta một bản thống kê ai đọc cũng giật mình. Những đứa trẻ trong các gia đình bị tan vỡ tự tử nhiều gấp 5 lần, bỏ nhà đi lang thang gấp 32 lần, bị đưa vào viện tâm thần nhiều gấp 9 lần, vào tù nhiều gấp 10 lần...

    Tất cả mọi vĩ nhân, mọi anh hùng đều được sinh ra và lớn lên trong cái nôi gia đình. Gia đình tồn giữ đạo lý muôn đời. Gia đình là nơi mỗi chúng ta còn mãi, kể cả khi chúng ta không còn tồn tại trên dương thế.

    Vô cùng trân trọng những ông bố, những bà mẹ cuối ngày tất bật đến trường đón con, để trẻ thơ không bị mặc cảm mồ côi. Đưa đón trẻ là một công việc mang đậm dấu ấn tâm hồn mà những người lái xe ôm và các ô sin không thể thay thế được.

    Vô cùng trân trọng những con người biết gìn giữ mái ấm gia đình như giữ con ngươi của mắt mình, biết sống cho nhau, sống vì nhau và sống xứng đáng với nhau. Chỉ cần ích kỷ thêm một chút, ít bao dung độ lượng một chút là gia đình có thể bị tan vỡ và đó là tai hoạ lớn nhất của mỗi cuộc đời.
     
    Hoàng Hữu Các
     

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Ngọc Kim Tiến @ 18:37 28/06/2012
    Số lượt xem: 695
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến